Tấm áo sau lưng đã sớm ướt đẫm mồ hôi, dán chặt vào da thịt, làm lộ rõ những đường nét cơ bắp rắn chắc. Sắc mặt hắn tuy tái nhợt nhưng ánh mắt lại chẳng hề có chút hoảng loạn nào.
Sở Anh Lạc cũng tức thì cử động lại được, vội vàng chạy tới đỡ Chu Thanh dậy, sau đó chu môi nhìn Tử Dương đầy vẻ bất mãn: “Sư phụ~”
Tử Dương chỉ nhìn chằm chằm Chu Thanh, trong mắt tinh quang lóe lên, ngữ khí so với trước đã dịu đi rất nhiều: “Không sao chứ?”
Chu Thanh lảo đảo đứng dậy, lắc đầu đáp: “Đệ tử không sao, để sư phụ phải bận lòng rồi.”




